Dạy con từ thuở còn thơ
Nhân chi
sơ, tính
bổn thiện, đó là câu của
người xưa nói đến cái Thiện
căn ở tại lòng ta từ khi mới
sinh ra. Thiện căn hay là Phật tánh, vốn trong sáng, tốt đẹp, nhưng qua sự
giáo dục và hoàn cảnh đưa đẩy đã làm cho con người trở nên tốt đẹp hơn hay xấu
xa đi.
"Cháu
Bảo Ngọc, 4 tuổi"
Cháu gái
tôi tên là Bảo Ngọc, năm nay 4 tuổi, căn tánh lanh lẹ, thông minh và vô cùng dễ
thương. Hồi nhỏ xíu, cháu đã theo bà ngoại đến
chùa để tụng kinh và lễ Phật, vì ba mẹ cháu bận đi làm nên hay gửi cháu cho
ngoại. Bảo Ngọc rất thích đến chùa chơi với sư cô và các tiểu nhỏ. Khi mang
thai cháu, chị đã siêng năng đến chùa nghe kinh kệ, rồi khi sinh cháu chị luôn
niệm danh hiệu Bồ-tát Quán Thế Âm. Có lẽ vì vậy mà cháu đã bén duyên Phật từ
khi còn trong bụng mẹ.
Đầu năm
nay, đoàn Phật tử chúng tôi có chuyến hành hương đi cúng dường các chùa xa,
nhưng ngày đó đúng vào ngày lễ cúng đầu năm của khu phố, có thuê ban nhạc về
chơi gặp mặt đầu xuân của các hộ gia đình trong thôn xóm. Ba cháu được phân
công ở nhà cùng với mọi người trong xóm phố lo việc cúng tế, còn mẹ cháu thì đi
lễ chùa.
Tôi hỏi
cháu :
- Ngày
mai Bảo Ngọc muốn ở nhà với ba cúng xóm và nghe nhạc sống hay là muốn đi chùa?
- Dạ
cháu thích đi chùa với mẹ hơn, đi chùa vui lắm mà lại có ý nghĩa nữa, cháu rất
thích.
Tôi hơi
bất ngờ, làm sao đứa trẻ mới 4 tuổi mà lại biết đi chùa có ý nghĩa hơn.
Khi đi
chùa, cháu nhắc mẹ lấy tiền lì xì bỏ vào túi xách nhỏ của cháu để cháu có việc
dùng. Sáng sớm, thấy Bảo Ngọc trong bộ đồ lam rộng thùng thình mới dễ thương
làm sao! Như một chú tiểu nhỏ chạy tung tăng trên sân chùa nắng sớm lấp lánh
sương mai. Đến chùa nào cháu cũng lạy năm vóc sát đất và thành kính quỳ trước
tôn tượng của các Ngài bắt chước người lớn trầm ngâm như là khấn vái cầu xin
rất lâu, sau đó lấy tiền lì xì của cháu bỏ vào thùng phước sương. Tôi hỏi:
- Bảo
Ngọc xin Phật điều gì mà lâu thế?
Cháu lễ
phép trả lời ngay:
- Dạ
cháu chỉ xin cho ba mẹ và em cháu sức khỏe, bình an, cho ba mẹ cháu buôn bán
đắt khách để kiếm tiền nuôi chị em cháu.
Tôi mỉm
cười hài lòng về đứa cháu gái bé bỏng và ngoan ngoãn này.
Trước
các cổng chùa, la liệt những người ăn xin, kẻ nằm người ngồi, thấy vậy cháu
liền hỏi tôi:
- Dì ơi,
những người này sao lại nằm ở đây vậy? Họ không có nhà à? Cháu thấy thương họ
quá!
Tôi cố
giải thích cho đứa cháu gái hiểu:
- À, vì
họ bị tật nguyền, không làm gì ra tiền, họ ngồi đây xin tiền để có bữa cơm.
- Vậy
cháu có tiền, cháu cho họ dì nhé!
- Ừ.
Đứa cháu
gái tôi lễ phép cầm tiền hai tay đưa tặng những người hành khất đó, tôi thấy
cháu có vẻ như cảm nhận được niềm vui từ câu cảm ơn của họ. Tôi mừng vì cháu đã
học được nụ cười từ ái của Đức Phật; càng vui hơn khi thấy cháu biết quan tâm
đến người khác, có nghĩa là hạt giống từ bi trong cháu đã được tưới tẩm, đâm
chồi.
Mọi
người trong chuyến hành hương cúng dường của chúng tôi đều hoan hỷ, Phật tánh
trong mỗi người có điều kiện sáng chói thêm. Người vui nhất có lẽ là cháu Bảo
Ngọc, nhìn cháu trong bộ trang phục màu lam thật đáng yêu, liên tưởng đến ngày
còn bé thơ tôi cũng được mẹ dắt đi chùa, như một truyền thống tốt đẹp của gia
đình.
“Dạy con
từ thuở còn thơ”, tôi tin
lớn lên cháu Bảo Ngọc sẽ là một đứa con ngoan, một Phật tử thuần thành.
Diệu Hiếu
0 nhận xét:
Đăng nhận xét