Câu chuyện bên chén trà nơi cửa thiền
Thường lệ đầu năm gia đình tôi
đi chùa lễ Phật. Năm nay, chúng tôi đi xa đến một ngôi chùa vùng núi, nhiều
người con cháu tham gia và đặc biệt người bạn Việt kiều về quê ăn Tết. Để tạo
chút thú vị bất ngờ tôi không báo trước địa điểm. Anh bạn thắc mắc muốn biết đi
đâu, tôi phải bật mí “Đi hái lộc đầu năm!”. Anh tỏ vẻ băn khoăn nhưng vui vẻ
hưởng ứng.
Ảnh minh họa
Hôm ấy trời nắng dịu khí trời ấm áp. Xuất phát
lúc mặt trời vừa lên, vượt qua chặng đường khá dài, chúng tôi đã đứng trước tam
quan ngôi chùa tọa lạc trên triền núi. Vào chùa, chúng tôi xin phép thầy trụ
trì lên chánh điện lễ Phật. Một cảm giác thanh thoát phủ trùm lên tất cả...
Thời gian tưởng chừng như dừng lại, không gian trở nên rộng mênh mông. Hồi
chuông nhẹ vang lên đánh thức mọi người quay về, gác bỏ mọi suy tư lo lắng để
lại ngoài kia. Không ai bảo ai chúng tôi cúi rạp trước Phật đài thành kính đảnh
lễ đấng Từ phụ. Mỗi người thầm thì cầu nguyện.
Lễ Phật xong, một chú lên mời chúng tôi xuống
dùng cơm. Mâm cơm dọn sẵn trên bàn, mộc mạc. Bánh tráng gạo mùa cuốn rau sống
chuối chát. Rau sạch mới hái trong vườn còn tươi rói chấm tương chùa tự làm.
Mấy lát bánh tét điểm hạt đậu đen ăn nghe bùi bùi. Ngon ơi là ngon! Anh bạn tôi
không ngớt tấm tắc:
- Từ cao lương mỹ vị đến món dân dã từng nhắm qua
khắp nhà hàng khách sạn Đông - Tây, chưa bữa nào ngon hơn bữa cơm hôm nay!
Ấn tượng hơn là bữa trà thấm đẫm đạo tình thầy
trụ trì ân đãi. Chiếc bàn kê ngoài hiên, sau lưng là chậu mai vàng chen đọt lá
xanh non mượt mà tỏa hương thơm dịu nhẹ. Trước mặt là mấy giò phong lan đỏng
đảnh phô sắc thắm. Thầy trụ trì ngồi sẵn đó, tay nâng bình từ từ rót trà nóng
vào từng chén nhỏ, sóng sánh làn nước xanh bốc khói. Hương hoa hương trà hòa
quyện tạo cảm giác lâng lâng. Thầy nâng chén mời mọi người cùng uống trà và ôn
tồn nói:
- Uống trà, biết uống đúng cách cũng là tu đấy!
Rồi thầy tiếp: Chúng ta không ai chịu để đầu óc nghỉ ngơi mà cứ nghĩ ngợi vu
vơ, nhớ về quá khứ, mơ về tương lai; thành thói quen suốt ngày ai nấy tất bật
đủ thứ và suốt đời lăng xăng bận rộn lo lắng. Khổ ơi là khổ! Vì vậy thầy Nhất
Hạnh khuyên phải biết dừng lại thưởng thức mầu nhiệm mà cuộc sống ban tặng. Sống
với bây giờ và tại đây thì hạnh phúc có ngay chứ chẳng phải nhọc công tìm kiếm
đâu xa.
- Thưa thầy, bậc tu hành, người già cả hay kẻ vô
công rỗi nghề thì có thể, người bình thường như chúng tôi nếu cứ dừng lại thì
ai làm việc, lấy gì nuôi bản thân, gia đình và xã hội làm sao phát triển? Người
bạn tôi mạnh dạn đứng lên thưa hỏi.
Thầy không trả lời ngay, thong thả đặt cốc xuống
nhìn một lượt mọi người rồi đáp:
- Nói thế không có nghĩa là không làm gì cả, trái
lại mỗi người phải hoàn thành nhiệm vụ của mình, nghĩa là phải làm việc. Các
thầy, sư cô cũng học tập nghiên cứu, lao động, xây dựng chùa viện để Phật tử có
nơi tu học, khách thập phương hành hương tham bái. Điều quan trọng là làm gì
thì ta phải biết rõ đang làm gì. Ăn biết đang ăn và chỉ ăn, không vừa ăn vừa
đọc sách báo hay lo lắng suy nghĩ!
- Thời gian qua được viếng thăm một số ngôi chùa,
thiền viện tôi lấy làm thắc mắc trước hình ảnh trái ngược. Trong khi có nhiều
ngôi chùa không khí yên tĩnh, tràn đầy thanh tịnh thì một số ngôi chùa lại bận
rộn tổ chức đủ thứ lễ... cầu an, hái lộc đầu năm, dương sao giải hạn. Thưa
thầy, cũng chùa cả sao việc làm khác nhau? Xin thầy từ bi khai thị!
Thầy trụ trì nâng chén trà nhấp một ngụm, nhìn
người bạn rồi mới ôn tồn đáp.
- Khai thị thì có vẻ to tát quá, còn giải thích
thì nên chăng? Giải thích dù có đúng, có hay đến mấy thì nhận định vẫn mang
tính chủ quan mỗi người, khác nào thầy bói sờ voi. Nhưng anh đã hỏi thầy không
thể không tỏ bày, nhưng chỉ nên xem như một gợi ý mà theo lời Phật dạy mỗi
người phải tự tư duy tìm hiểu và liên hệ kiểm chứng qua thực tiễn để tự nhận
biết đúng sai ra sao. Phật pháp cần hành trì, tự chứng nghiệm như uống nước tự
mình biết nóng lạnh, ngon dở ra sao! Ai cũng cho rằng đạo Phật là tôn giáo từ
bi trí tuệ. Là tôn giáo nên cầu nguyện là chuyện tự nhiên, chư Phật và chư
Bồ-tát vô lượng từ bi sẵn sàng ra tay cứu độ chúng sinh, nhưng cầu nguyện có
thành tựu hay không còn tùy thuộc nhân duyên. Đó chính là trí tuệ đạo Phật. Do
đó những việc xảy ra ở một số ngôi chùa nên hiểu thế nào cho đúng? Tất nhiên
các ngôi chùa giữ được sự trang nghiêm thanh tịnh là phù hợp với tinh thần vô
vi, vô trụ đạo Phật. Tuy thế ở một vài nơi sau thời gian dài vắng bóng sinh
hoạt tâm linh, đạo Phật mới được phục hồi, chùa mới xây dựng, mọi người chưa có
thói quen đến chùa tu học. Tất nhiên Phật pháp chưa được thấm nhuần nên hái
lộc, cúng sao... là phương tiện quý thầy, sư cô dẫn dắt người đến với chùa, tạo
điều kiện cho họ gieo duyên với Tam bảo. Tất cả chỉ phương tiện cần được vận
dụng một cách khéo léo, tùy cơ duyên hoàn cảnh mà áp dụng!
- Điều đáng băn khoăn là những ngôi chùa ở ngay
thành phố, nhiều người đi chùa hẳn có truyền thống tâm linh. Ở đó nhiều Phật tử
hăm hở đến chùa Hái lộc đầu năm thì được thầy, sư cô trụ trì cho nhặt “lộc” từ chiếc
hộp vàng hay hái “lộc” (chiếc phong bì) treo trên cành mai, mở ra là những câu
ca ngợi phước lộc. Ai nấy tỏ ra sung sướng hồ hởi với câu lộc tốt đẹp hái được.
Thú thật tôi không khỏi ngạc nhiên khi nghe một chị Phật tử trầm trồ nhắc đi
nhắc lại câu lộc phước đức mình vừa hái, mặc dù đêm trước vừa đưa đứa con say
sưa đánh lộn bị trọng thương đi nhập viện. Như thế có phù hợp tinh thần từ bi
trí tuệ đạo Phật?
Thầy nhìn một lượt như thể để nhắc nhở mọi người
bình tĩnh rồi mới từ tốn trả lời:
- Câu hỏi rất hay vì tự nó đã hàm chứa câu trả
lời. Ai cũng biết đạo Phật là tôn giáo nhưng đồng thời là khoa học, triết học
mang tính nhân văn sâu sắc. Do đó đến với đạo Phật cần nghiên cứu, tìm hiểu
thấu đáo lời Phật dạy, vận dụng đúng Chánh pháp và tinh tấn hành trì mới lợi
lạc. Đạo Phật là đạo giải thoát. Giải thoát gì nếu không phải thoát khỏi những
vướng mắc, chi phối bởi cái ngã và ngã sở. Do đó chùa to Phật lớn... cũng chỉ
là phương tiện độ chúng sinh, chấp chặt cũng đưa đến khổ đau! Phật dạy “vạn
pháp duy tâm tạo”, hạnh phúc hay khổ đau đều do tâm tức hành vi có chủ ý từ ý,
khẩu, thân tạo ra nghiệp. Khổ đau bắt nguồn từ tham sân si gọi là tam độc, nói
theo dân gian là hạn. Vậy cầu an hay giải hạn có được đáp ứng hay không còn tùy
thuộc nhân và duyên tạo ra bởi tu tập Tứ vô lượng tâm từ bi hỷ xả, Thập thiện
để chuyển nghiệp. Phật, Bồ-tát vô lượng từ bi cũng chỉ trợ duyên chỉ đường mà
mỗi người phải tự đi (tạo nhân duyên) để giải thoát khổ đau. Ai gieo nhân gì
gặt quả nấy và gieo gió ắt gặt bão. Làm việc thiện lành thì an vui hạnh phúc tất
sẽ đến. Trái lại gieo nhân xấu ác thì quả khổ đau ắt sớm muộn khó tránh khỏi!
Tự tác tự thọ như cổ đức đã từng nói. Nhân quả ngày nay không còn là chuyện mới
mẻ. Nên những biểu hiện trên chỉ mang tính nhất thời, khi mọi người hiểu sâu,
hành đúng giáo pháp thì những gì không phù hợp giáo lý nhân quả tự dưng bị loại
bỏ. Có gì phải bận tâm!
Người bạn tôi lộ vẻ hân hoan và cảm kích trước những lời gợi mở
thấu tình đạt lý của thầy trụ trì. Và chúng tôi ai cũng thấy lòng nhẹ nhõm.
Những băn khoăn lâu nay được tháo gỡ! Sau mùa đông giá lạnh cây cỏ xác xơ, mùa
xuân trở về muôn loài theo đất trời đổi mới. Được sống giữa thiên nhiên, trong
bầu không khí thanh tịnh chốn thiền môn, mọi âu lo suy tư được trút bỏ, ai nấy
cảm nhận niềm an lạc. Cám ơn thiên nhiên đất trời, cám ơn thầy trụ trì với tấm
lòng từ bi và phong cách an nhiên tự tại, nhất là bài pháp sống động thầy để
lại trong lòng mỗi chúng tôi. Một chuyến “Hái lộc đầu năm” đầy phước lạc mà
không tổn hại đến cành cây ngọn lá hay mất công trăn trở với những câu phúc
lộc.
Võ Văn Lân
0 nhận xét:
Đăng nhận xét