Từ một câu chuyện
Có một vị thương gia nọ làm giàu từ hai bàn tay trắng,
giờ việc làm ăn thất bại ông lại trắng tay. Quá đau buồn, ông ra sông
tự tử. Tại bờ sông ông gặp một cô gái cũng trong tình trạng tuyệt
vọng, đang tìm đến cái chết.
Khi biết nguyên nhân cô tự tử là vì người yêu bỏ rơi ông
bất bình: Tại sao lúc chưa yêu anh ta cô vẫn sống được, giờ lại nói
không có anh ta thì cô không sống nổi? Cô gái giật mình thức tỉnh: Ừ,
lúc chưa quen nhau mình vẫn sống rất tốt kia mà! Nhận ra sự bốc đồng
dại dột của mình, cô cảm ơn ông và trở về nhà. Sau khi cứu cô gái
chỉ bằng một chút tỉnh thức, vị thương gia quay về với chính mình:
Ta thì có khác gì! Trước kia cũng chỉ có hai bàn tay trắng, vậy mà
vẫn sống vui vẻ, giờ sao lại không sống tiếp chứ!
Họ và chúng ta - những người tu hành có khác nhau không?
Dù rằng ta không có ý định tự tử nhưng những suy nghĩ tích cực đã
gần như hoại diệt. Ta vô tâm phó mặc cho số phận bởi vô vàn những lý
do. Ngày xưa ai quyết định bước vào con đường giải thoát cũng đều
mang bên mình những tâm nguyện thật đẹp. Thời gian trôi đi, những ảnh
hưởng từ xã hội và hoàn cảnh làm ta trở nên thui chột và nhụt chí.
Ta hoang mang và dần đánh mất niềm tin vào bản thân. Rồi như một quy
luật, ta khép mình học cách an phận, không còn muốn nỗ lực hay phấn
đấu gì nữa.
Chúng ta là những sứ giả của Như Lai, hãy học sự dũng
cảm để sống, để cống hiến như vị thương gia kia, và chỉ có sống mới
có thể hết mình cho Phật pháp và xã hội. Bởi vì một lẽ, con đường
mà chúng ta đang bước có những cái tên thật đẹp: đường đại bi vô
ngã, đường đại trí vị tha, đường đại dũng xông pha...
Quyên Quyên
0 nhận xét:
Đăng nhận xét