Thận trọng khi “tám” nơi công sở
GN - “Tám” là thói quen của các
chị em, nó giúp thư giãn, xả stress làm giảm bớt đi những căng thẳng trong công
việc, hay chia sẻ với nhau những điều bổ ích, về một cửa hàng mua sắm giá rẻ,
những mẫu thời trang mới, bí quyết làm đẹp, làm thế nào để chăm sóc gia đình
tốt hơn…
“Tám”
cũng là cách giúp chị em có thêm nhiều niềm vui và gần gũi nhau hơn. Nhưng bên
cạnh đó, không ít việc chém gió của phái đẹp nơi công sở lại thường là bàn tán
và nói xấu sau lưng người khác.
Ảnh chỉ
mang tính minh họa
- Ê tụi
bây, thấy con nhỏ nhân viên mới đẹp quá nhỉ! Mấy gã nhà mình vừa thấy em xuất
hiện là tíu tít cả lên.
- Ừ! Con
đó đẹp mà có vẻ điệu đà quá, tao không ưa nó tẹo nào!
Bao giờ
cũng vậy, trong cơ quan hễ có chuyện gì, giả dụ như sự xuất hiện của một nhân
viên nữ trong phòng, cũng thường bị cánh chị em để ý, từ cách đi đứng, nói
năng, hành xử, tất cả đều có thể đưa ra bàn tán. Đó là khiếm khuyết của phụ nữ,
mà những người đàn ông thường nhăn nhó mỗi khi nhắc đến cái tật nói nhiều của
các chị em phải thốt lên rằng: “Đúng là đàn bà, nhiều chuyện!”.
Riêng
chị, tôi chưa bao giờ thấy chị nói xấu bất kỳ ai hay tham gia vào những phi vụ
chém gió nào. Chị ít để ý đến những câu hỏi không liên quan đến mình, nhưng hay
trả lời nó bằng một nụ cười xã giao cho qua chuyện.
Chị cũng
là phụ nữ, cũng là đàn bà đó thôi nhưng chị thì lại luôn vui vẻ, hòa đồng và
không tham gia nói xấu bất kỳ ai, phải chăng nhờ đó mà chị luôn nhận được sự
quý mến của các anh chị em đồng nghiệp. Chị luôn mạnh dạn nhận những gì mình
sai phạm, dù chỉ là một cái lỡ lời không đáng trách. Còn chúng tôi thì trái
lại, rõ ràng là luôn bàn ra tán vào chuyện của người khác, tất nhiên là có thêm
bớt, thế mà có bao giờ dám đứng ra nhận khiếm khuyết về mình đâu. Mọi vấn đề
đều biện minh “không có lửa thì làm sao có khói”, còn cái miệng thì cứ a dua
theo phong trào, hứng lên thì nói cho đã miệng, có khi nói xong rồi còn không
nhớ mình đã nói những gì. Mỗi lần cơ quan phân xử chuyện gì thì phần đông luôn
thắng thế, sếp có than thở hay bực bội thì cũng không thể đuổi việc một lúc cả
đám như vậy. Rồi sếp cũng lại thườn thượt một câu thở dài: “Đàn bà các cô nhiều
chuyện quá!”.
Chúng
tôi lại vẫn cứ hả hê và tiếp tục làm mưa làm gió, nói móc, nói méo, nói đông
nói tây, nói cho ai nhột mặc ai, ai có tật thì giật mình... Rồi đến lúc không
ai nói mình mà chúng tôi phải tự giật mình vì thấy ở đâu ra nhiều rắc rối đến
vậy. Người này ghét, người khác không ưa, các đồng nghiệp cũng dần xa lánh và
không còn nhiệt tình giúp đỡ mình như trước, rồi hết chuyện này đến chuyện khác
từ đó mà nảy sinh, phải chăng đã đến lúc“đổ nghiệp”.
Có lúc
tôi ước giá như mình được như chị. Việc cơ quan, nhà cửa, chồng con bộn bề mà
chị vẫn chỉn chu đâu vào đấy. Làm xong việc cơ quan rồi lo việc gia đình, thời
gian rảnh thì vẫn tham gia các buổi vui chơi, hay chuyện trò cùng đồng nghiệp,
nhưng là những câu chuyện về công việc, cuộc sống mà không đụng chạm hay tổn
thương ai. Còn những chuyện cần góp ý cho người khác thì chị tham gia trên tinh
thần nhẹ nhàng, hòa giải. Chắc vì thế mà chị luôn an nhàn, vui vẻ, tự tin và
tươi cười khi gặp bất cứ ai.
Ngẫm
lại, đôi khi mình không thích một ai đó, tuy bằng mặt mà không bằng lòng, có
gặp thì cũng gượng cười cho qua chuyện, dù người ta làm gì, nói gì mình cũng
phải để ý xem sao… Nhìn lại thấy thật phí công, mất thời giờ, tốn sức mà chẳng
được gì, đã vậy còn ảnh hưởng đến năng suất làm việc.
Chuyện
đời có muôn vàn điều trái tai, gai mắt cũng đủ mệt mỏi rồi, các chị em cứ xé to
chuyện nhỏ làm gì thêm cho mệt. Có thời gian thì hỏi han, chăm sóc đồng nghiệp,
quan tâm đến công việc của mình hoặc chia sẻ với nhau những điều bổ ích. Như
vậy thì công việc cũng hoàn thành tốt, đồng nghiệp vì đó mà cũng thương mến và
quan tâm đến mình hơn. Những cái nên làm thì ít thấy, toàn làm những chuyện cho
nhức đầu thiên hạ chơi, vậy mà đâu hay nạn nhân đầu tiên lại là chính mình.
Nhờ
duyên lành tôi đã có dịp cùng chị về nhà và tôi thực sự ngỡ ngàng trước góc tâm
linh trong nhà chị. Có vẻ như cả hai vợ chồng chị rất hiểu nhau, đồng cảm và
cùng chung lý tưởng nên gia đình chị thường ăn chay, niệm Phật. Tôi mới ngỡ ra,
chắc đây là nguyên nhân khiến chị sống chân thật và hành xử khéo léo nên được
mọi người yêu quý như vậy.
Chị chia
sẻ với tôi, trong cuộc sống chúng ta luôn gặp phải những người làm ta khó chịu,
những thứ làm ta bực bội. Nếu chúng ta sáng suốt, nhìn những điều không tốt của
người khác thì thấy đó mà tránh, thấy đó mà thương lấy họ chứ đừng trách cứ họ
làm chi cho tâm mình thêm phiền muộn. Ngược lại, họ còn là ân nhân của mình, vì
họ cho mình thấy cái xấu của họ để rồi mình tránh, từ đó mà có được cái đẹp cho
mình. Tôi im lặng như muốn nuốt trọn những điều chị nói, lòng thầm mong học
theo cách sống của chị.
Bây giờ
tôi cũng là Phật tử và tôi mong mình cũng được mọi người mến yêu như chị.
Ngọc Thanh
0 nhận xét:
Đăng nhận xét