Cài hoa trắng
...Một mùa Vu lan nữa lại về. Nỗi nhớ ba lại càng da diết hơn khi nghe các bạn nhắc đến cha, mẹ. Điều ước nhỏ nhoi của con là được gọi và nắm tay “ba” một lần nữa thế nhưng không bao giờ thực hiện được...
Một mùa Vu lan nữa lại về. Nỗi nhớ ba lại càng da diết hơn khi nghe các bạn nhắc đến cha, mẹ. Điều ước nhỏ nhoi của con là được gọi và nắm tay “ba” một lần nữa thế nhưng không bao giờ thực hiện được. Có hối hận về những lỗi lầm đã từng gây ra làm ba buồn lòng thì cũng đã muộn rồi. Những giọt nước mắt của con giờ đây cũng không bao giờ làm thay đổi được điều gì... nhưng con biết chắc chắn một điều rằng ba sẽ không bao giờ trách con, đúng không ba?
Giờ đây, con gái của ba đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, dù không còn ba nhưng con vẫn có thể vượt qua tất cả những khó khăn trong cuộc sống. Và dù giờ đây cài hoa trắng nhưng tim con thấy ấm áp vì tràn ngập tình yêu thương của ba, nhờ có ba mà con học được nhiều điều ý nghĩa trong cuộc sống, biết đem nụ cười và lòng yêu thương chia sẻ đến cho những nơi cần được hạnh phúc... Với con ba sẽ mãi là tấm gương đi theo con đến cuối cuộc đời.
Nếu ai còn cha, còn mẹ, ngay bây giờ hãy sống và báo hiếu thật tốt để sau này suy ngẫm lại sẽ không phải hối tiếc một điều gì. Hãy biết quý trọng và giữ gìn điều thiêng liêng ấy.
Trần Thị Ngọc Thanh
0 nhận xét:
Đăng nhận xét