Ăn Chay Niệm Phật Vãng Sanh Tây Phương Cực Lạc
Ăn chay giữ trọn lời thề.
Niệm Phật tha thiết nguyện về tây phương.
Vãng sanh duy nhất con đường.
Tây Phương Cực Lạc đạo trường bình an
Biển ái sóng bao la
Nhận chìm cả Ta bà
Muốn thoát luân hồi khổ
Phải gấp niệm Di Đà
Nam mô Adida Phật
Nhớ đến Tây Phương giọt lệ tràn
Ta bà đau khổ lắm thương tan
Người ơi xin hãy suy hơn thiệt
Niệm Phật mau đi kẻo lỡ làng
Bớt đi lời nói thị phi
Bớt đi tội lỗi sân si đau buồn
Thêm câu Niệm Phật nhiều hơn
Phước điền thêm lớn tâm hồn thêm vui
Đã biết đời là giả tạo, sao lại còn phiền não ?
Đã biết là phiền não, sao lại còn trói buộc vào ?
Đã biết là trói buộc, sao chưa chịu xả bỏ ?
Đường đời chật hẹp, người chen lấn !
Nẻo đạo thênh thang, chẳng ai cần !
Ở đời khi giận nhớ là
Mất khôn dẫn đến phiền hà tốt chi
Giữ tâm thanh tịnh từ bi
Cuộc đời tạm bợ chuyện chi điên cuồng
Cái gì cũng có cội nguồn
Xét mình trước đã đừng buồn chi ai
Nhũ lòng làm việc chi sai
Theo lời Phật dạy sửa ngay tâm lành
Ði đôi học phải biết hành
Niết Bàn vĩnh cửu đạt thành ước mơ.
"Ở đời vui đạo, hãy tùy duyên
Đói cứ ăn no, mệt ngủ yên.
Báu sẵn trong nhà thôi chạy kiếm
Vô tâm trước cảnh, hỏi gì thiền"
Đừng tìm về quá khứ
Đừng tưởng tới tương lai
Quá khứ đã không còn
Tương lai thì chưa tới
Hãy quán chiếu sự sống
Trong giờ phút hiện tại
Kẻ thức giả an trú
Vững chãi và thảnh thơi
Phải tinh tiến hôm nay
Bỗng ngày mai không kịp
Cái chết đến bất ngờ
Không thể nào mặc cả
Người nào biết an trú
Đêm ngày trong chánh niệm
Thì Mâu Ni gọi là
Ngưòi Biết Sống Một Mình.
Niệm Phật tha thiết nguyện về tây phương.
Vãng sanh duy nhất con đường.
Tây Phương Cực Lạc đạo trường bình an
Biển ái sóng bao la
Nhận chìm cả Ta bà
Muốn thoát luân hồi khổ
Phải gấp niệm Di Đà
Nam mô Adida Phật
Nhớ đến Tây Phương giọt lệ tràn
Ta bà đau khổ lắm thương tan
Người ơi xin hãy suy hơn thiệt
Niệm Phật mau đi kẻo lỡ làng
Bớt đi lời nói thị phi
Bớt đi tội lỗi sân si đau buồn
Thêm câu Niệm Phật nhiều hơn
Phước điền thêm lớn tâm hồn thêm vui
Đã biết đời là giả tạo, sao lại còn phiền não ?
Đã biết là phiền não, sao lại còn trói buộc vào ?
Đã biết là trói buộc, sao chưa chịu xả bỏ ?
Đường đời chật hẹp, người chen lấn !
Nẻo đạo thênh thang, chẳng ai cần !
Ở đời khi giận nhớ là
Mất khôn dẫn đến phiền hà tốt chi
Giữ tâm thanh tịnh từ bi
Cuộc đời tạm bợ chuyện chi điên cuồng
Cái gì cũng có cội nguồn
Xét mình trước đã đừng buồn chi ai
Nhũ lòng làm việc chi sai
Theo lời Phật dạy sửa ngay tâm lành
Ði đôi học phải biết hành
Niết Bàn vĩnh cửu đạt thành ước mơ.
"Ở đời vui đạo, hãy tùy duyên
Đói cứ ăn no, mệt ngủ yên.
Báu sẵn trong nhà thôi chạy kiếm
Vô tâm trước cảnh, hỏi gì thiền"
Đừng tìm về quá khứ
Đừng tưởng tới tương lai
Quá khứ đã không còn
Tương lai thì chưa tới
Hãy quán chiếu sự sống
Trong giờ phút hiện tại
Kẻ thức giả an trú
Vững chãi và thảnh thơi
Phải tinh tiến hôm nay
Bỗng ngày mai không kịp
Cái chết đến bất ngờ
Không thể nào mặc cả
Người nào biết an trú
Đêm ngày trong chánh niệm
Thì Mâu Ni gọi là
Ngưòi Biết Sống Một Mình.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét